Cổng thông tin điện tử tỉnh an giang

tin mới

Du lịch qua ảnh

điểm đến hấp dẫn

Giữ gìn nghề đan đát Long Giang – Chợ Mới

05/11/2019

(Cổng TTĐT AG)- Không chỉ là hàng hóa có giá trị sử dụng, các sản phẩm được làm từ các làng nghề truyền thống ở huyện Chợ Mới còn mang đậm dấu ấn văn hóa vùng miền, sự sáng tạo của cha, ông trong quá trình lao động sản xuất, nâng cao năng suất lao động.
Responsive image
 

Hiện nay, việc hỗ trợ làng nghề vừa góp phần thúc đẩy kinh tế phát triển, đa dạng ngành nghề, vừa giải quyết việc làm cho lao động nông thôn, vừa chống ô nhiễm rác thải nhựa, đồng thời giúp bảo tồn các giá trị văn hóa trong xu thế hội nhập.

Làng nghề đan đát, xã Long Giang (huyện Chợ Mới) đã có gần 90 năm tuổi, tập trung ở 2 ấp: Long Mỹ 2, Long Phú, thu hút 133 hộ tham gia sản xuất, giải quyết việc làm cho hơn 450 lao động. Nguồn nguyên liệu là tre, trúc làm ra các sản phẩm: rổ, rế, thúng, nia, sọt, bội,…  Mỗi sản phẩm của làng nghề đan đát đều toát lên cái hồn quê qua sự khéo léo của người thợ. Họ trau chuốt, tỉ mỉ đến từng chi tiết: đường gân đan, vành ốp tròn trịa mang yếu tố thẩm mỹ cao cộng với việc chọn lọc nguyên liệu tre, trúc kỹ lưỡng, quá trình thực hiện nên các sản phẩm rất chắc và bền, “tuổi thọ” có thể lên đến 5 hoặc 10 năm.

Hơn 30 năm gắn bó với nghề đan đát, chứng kiến một thời hưng thịnh của thúng giê, thúng giạ đi qua từng mùa lúa ở khắp cánh đồng ở các tỉnh Đồng bằng sông Cửu Long, qua nước bạn Campuchia đến cảnh phải làm gia công các sản phẩm nia, bội, sọt như hiện tại. Chú Trần Văn Quôi, ấp Long Mỹ 2 vẫn không phai nhạt tình yêu với những sản phẩm đan đát, bởi theo như chia sẻ của chú, nghề này như truyền thống của gia đình, đã ăn sâu vào máu, lối sinh hoạt hàng ngày của mình. Có thể nói nhờ nghề đan đát mà nuôi sống cả gia đình và là nguồn thu nhập chính giúp chú nuôi các con theo đuổi con đường học vấn. Thông thường là thúng giê, thúng giạ và rổ. Với giá bán hiện nay, thúng giê (dung lượng chứa khoảng 20 lít): 35.000 đồng/cái, thúng giạ (khoảng 40 lít): 55.000 đồng/cái; rổ từ 15.000 – 40.000 đồng tùy theo kích cỡ, gia đình chú thu nhập trung bình khoảng 5 triệu đồng/tháng. Chú cho biết: 

“Ví dụ sáng làm sớm đến 10 giờ, cũng khoảng 100 mấy chục ngàn, với giá trung bình 1.800/cái. Nếu làm nhiều thì đến trưa, đến xế tùy mình làm sớm, làm trễ và lúc nào hút hàng thì sẽ làm nhiều hơn” .

Cái hay của làng nghề là tạo được việc làm quanh năm cho lao động địa phương, không gò bó thời gian và không kén chọn người gia công, bởi người già, trẻ nhỏ, phụ nữ và nam giới đều có thể làm được tất cả các công đoạn: cạo vỏ, vót nan, lách ruột, kéo nan, lận vành,… làm nghề quanh năm hoặc những lúc rảnh rỗi khi mùa vụ xong. Người làm nghề tuy không giàu nhưng cũng đủ sống, thu nhập bình quân mỗi lao động từ 20 ngàn đến 30 ngàn đồng/ngày. Với công việc giản dị, dễ làm, nhẹ nhàng, giải quyết được việc làm cho cả học sinh kiếm tiền trong dịp hè để chuẩn bị mua sắm cho năm học mới hay người già nhàn rỗi, các hộ không có đất sản xuất. 

Tóc đã điểm bạc, mắt đã mờ, bàn tay chai sần vì thâm niên theo nghề truyền thống của cha, ông nhưng chú Nguyễn Văn Hải cùng vợ là cô Võ Thị Cẩm Hà, nay đã ngoài 50 tuổi, vẫn không có ý định ngơi nghỉ. Dù đang tiếp chuyện với chúng tôi, nhưng trước những thanh nan, thanh trúc… cô, chú vẫn không ngưng đan chúng vào nhau hợp lý, đẹp mắt với cử chỉ rất nhanh nhẹn và thoăn thoắt thu hút ánh nhìn của người xem qua từng điệu bộ.

Hiện cô, chú vừa giữ cháu, vừa đan rổ, rế những khi có thời gian rảnh rỗi để kiếm thêm tiền chi tiêu ra - vào hàng ngày. Chú Hải chia sẻ thêm đôi điều về nghề: 

“Ban ngày nóng nực, còn tốn tiền điện quạt máy nên thường làm ban đêm xem tivi, buồn ngủ thì ngủ, khuya thức dậy làm tiếp. Mần nghề này bỏ đó, nào thiếu tiền thì ứng xài”.

Có thể nói, chính những người “thợ già” như chú Hải, cô Hà, chú Quôi là mạch máu nuôi sống làng nghề đan đát Long Giang trước sự chuyển biến liên tục của thị trường, sản phẩm bằng nhôm, nhựa, inox cùng loại nhưng vấn đề đặt ra quan trọng là bảo tồn làng nghề truyền thống vô cùng cần thiết trong thời kỳ hội nhập hiện nay, đòi hỏi nhiều hơn nữa sự năng động của chính những người làng nghề, tiếp thị các sản phẩm tại các hội chợ, thị trường các tỉnh, thành, sự quan tâm hỗ trợ về nguồn vốn mở rộng sản xuất, thương hiệu đan đát, tìm kiếm nguồn nguyên liệu thay thế hoặc giúp đỡ trong ưu đãi đầu tư, tìm hiểu, tháo gỡ khó khăn trong làng nghề của các cấp chính quyền nhằm ổn định đời sống các nghệ nhân tâm huyết với nghề. Bên cạnh đó, cần lắm những người thợ thủ công yêu nghề, sáng tạo, cần cù đang từng ngày cống hiến cho đời những tác phẩm đẹp tôn vinh nghề truyền thống dân tộc, truyền thụ những cách làm, kinh nghiệm hay trong nghề cho lớp người mới kế thừa, góp phần cho sản phẩm đan đát mãi còn với thời gian, nền văn hóa truyền thống của cha, ông lưu truyền trong xã hội./.

Bảo Dinh – Kiều Tiên

PHÓNG SỰ AN GIANG

bản đồ du lịch