Chào mừng bạn đến với Cổng thông tin điện tử Tỉnh An Giang
cổng thông tin điện tử tỉnh an giang

Tái cơ cấu kinh tế tỉnh An Giang tạo đột phá hướng đến phát triển bền vững

Ngày đăng: 07/01/2020

Xem với cở chữ : A- A A+
(Cổng TTĐT AG)- An Giang cần phát triển nền kinh tế nông nghiệp hiện đại thay cho nền sản xuất nông nghiệp truyền thống. Đây là ý kiến của các chuyên gia đưa ra tại hội thảo lấy ý kiến Đề án “Tái cơ cấu kinh tế tỉnh An Giang tạo đột phá hướng đến phát triển bền vững”, do UBND tỉnh An Giang phối hợp với Đại học Fulbright Việt Nam tổ chức ngày 04/01, tại An Giang.

Responsive image

Toàn cảnh hội thảo

Theo UBND tỉnh An Giang: Giai đoạn 2016-2020, phát triển kinh tế, xã hội của An Giang chủ yếu tập trung đẩy nhanh tái cơ cấu kinh tế, chuyển đổi mô hình tăng trưởng theo hướng chất lượng và nâng cao năng lực cạnh tranh. Trong đó, An Giang vẫn xác định mục tiêu nông nghiệp là nền tảng cho phát triển kinh tế, ổn định xã hội; chuyển dịch cơ cấu kinh tế theo hướng nông nghiệp sản xuất hàng hóa tiên tiến, quy mô lớn, đẩy mạnh xuất khẩu các mặt hàng chủ lực; công nghiệp, dịch vụ bổ trợ cho nông nghiệp phát triển bền vững; đầu tư cho du lịch nhằm khai thác tối đa tiềm năng, lợi thế, từng bước trở thành ngành kinh tế mũi nhọn cho phát triển kinh tế và tiếp tục xây dựng hệ thống kết cấu hạ tầng đồng bộ, phát triển mạnh khoa học, công nghệ, tiếp cận trình độ công nghệ tiên tiến.

Hiện nay, cơ cấu kinh tế của An Giang tuy chuyển dịch theo đúng kỳ vọng nhưng tốc độ dịch chuyển và cải thiện năng suất trong các ngành còn thấp, đặc biệt là trong lĩnh vực du lịch và nông nghiệp là hai ngành kinh tế mũi nhọn hiện tại. Tuy nhiên, nông nghiệp tỉnh An Giang tăng trưởng chậm và ngày càng suy giảm, trong khi du lịch mặc dù phát triển về số lượng nhưng lại chưa định hình rõ hướng đi cũng như cải thiện được chất lượng dịch vụ và giá trị gia tăng. Trong khi đó, vai trò của công nghiệp rất mờ nhạt, hệ quả là xuất cư tại An Giang lên đến 11% thuộc nhóm cao nhất nước, chỉ thấp hơn Trà Vinh 12,4% và Sóc Trăng 15%. Sự thiếu vắng nền tảng công nghiệp cũng là nguyên nhân lý giải cơ cấu nguồn thu ngân sách hạn hẹp và tăng trưởng chậm, phụ thuộc vào các nguồn thu không bền vững, trong khi các nguồn thu có tính bền vững hơn lại tăng trưởng chậm hoặc đang có dấu hiệu suy giảm.

Đại học Fulbright Việt Nam cho rằng: An Giang hiện là một tỉnh có xuất phát điểm tương đối thấp, nguồn lực eo hẹp và phụ thuộc nhiều vào trung ương, lại xa trung tâm kinh tế của vùng Đông Nam Bộ, nên An Giang vẫn phải dựa vào các điểm mạnh vốn có của mình là nông nghiệp và du lịch để thúc đẩy phát triển kinh tế. An Giang cần kiến tạo môi trường và điều kiện cần thiết để người dân, doanh nghiệp và chính quyền cùng nhau tìm ra những giải pháp mới, những lối đi mới cho bài toán phát triển của địa phương.

Responsive image

Ông Nguyễn Thanh Bình phát biểu tại hội thảo

Ông Nguyễn Thanh Bình, Chủ tịch UBND tỉnh An Giang nhấn mạnh: Một số hạn chế, điểm nghẽn trong phát triển kinh tế của tỉnh An Giang mặc dù đã được chỉ ra trong nhiều năm những việc tìm kiếm giải pháp đưa An Giang phát triển còn chậm ở một số lĩnh vực như tái cơ cấu ngành nông nghiệp, sức cạnh tranh hàng hóa, nguồn nhân lực của tỉnh.

“Hiện hai lĩnh vực mũi nhọn của tỉnh là nông nghiệp và du lịch chưa đóng góp nhiều vào sự phát triển chung của tỉnh trong thời gian vừa qua. Thời gian tới An Giang cần những giải pháp phát triển đột phá nhằm mục tiêu đưa An Giang đạt mức trung bình về phát triển kinh tế của đất nước và nhóm khá của khu vực Đồng bằng sông Cửu Long”, Chủ tịch UBND tỉnh An Giang khẳng định.

Các chuyên gia đến từ Đại học Fulbright Việt Nam cho rằng: Hiện nay, mặc dù nền nông nghiệp truyền thống có thể giúp An Giang tạo công ăn việc làm cho đa số nông dân, góp phần ổn định xã hội, song không thể là nền tảng phát triển kinh tế và ổn định xã hội trong dài hạn. Vì vậy, nếu An Giang muốn tiếp tục dựa vào nông nghiệp như một động lực tăng trưởng thì phải chuyển đổi nông nghiệp một cách cơ bản, trong đó then chốt là phải phát triển nền kinh tế nông nghiệp hiện đại thay cho nền sản xuất nông nghiệp truyền thống. Trong đó, An Giang cần chú trọng thị trường hóa hoạt động nông nghiệp, gắn với thị trường để ổn định đầu ra; đẩy mạnh công nghiệp hóa và công nghệ hóa nông nghiệp để tăng năng suất, chất lượng; dịch vụ hóa nông nghiệp để tăng cường chuyên môn hóa và cải thiện hiệu quả và nông nghiệp thích ứng với môi trường và khí hậu để phát triển bền vững.

Nhiều chuyên gia cho rằng: Trong ngắn hạn, thậm chí là trung hạn, ngành du lịch của An Giang chưa thể trở thành ngành kinh tế mũi nhọn và nền tảng cho phát triển kinh tế của tỉnh. Tuy nhiên, du lịch rất quan trọng trong việc cải thiện công ăn việc làm, thu nhập cho người dân và hình ảnh của An Giang. Hơn nữa, thay cho phát triển du lịch theo lối mòn truyền thống như hiện nay là khai thác tiềm năng vốn có, An Giang cần tìm ra những mô hình phát triển du lịch mới mẻ, đáp ứng nhu cầu của dân số tương đối trẻ và tầng lớp trung lưu đang phát triển một cách nhanh chóng ở Việt Nam. 

Nhiều chuyên gia cũng nhận định, ngành công nghiệp của An Giang sẽ có cơ hội phát triển trong 5 năm tới nhờ vào sự phát triển của cơ sở hạ tầng kết nối, sự lan tỏa công nghiệp từ vùng Đông Nam Bộ và từ lợi thế về đất đai, chi phí của bản thân An Giang. Tuy nhiên, công nghiệp của An Giang nên gắn bó một cách hữu cơ và trở thành bệ đỡ cho phát triển kinh tế nông nghiệp của tỉnh. Vì vậy, An Giang cần cân đối hoạt động sản xuất công nghiệp nhẹ để đáp ứng nhu cầu huy động ngân sách và tạo việc làm trong ngắn và trung hạn với hoạt động chế biến sản phẩm nông nghiệp công nghệ cao. Các chuyên gia cũng lưu ý, để phát triển dịch vụ du lịch, tỉnh An Giang không thể đồng thời phát triển các ngành công nghiệp ô nhiễm. 

Phía Đại học Fulbright Việt Nam cũng cảnh báo: Trong 5 năm tới, kinh tế cửa khẩu của An Giang chưa thể trở thành động lực phát triển kinh tế của tỉnh. Ở thời điểm này, hoạt động của các khu kinh tế cửa khẩu trên địa bàn tỉnh khá trầm lắng, tốc độ tăng trưởng thấp, giá trị gia tăng rất thấp, không tạo ra được lượng công ăn việc làm đáng kể, và hầu như không đóng góp được gì cho ngân sách của địa phương. 

Responsive image

Tiến sĩ Vũ Thành Tự Anh phát biểu tại hội thảo

Tiến sĩ Vũ Thành Tự Anh, Giám đốc Trường Chính sách công và Quản lý - Đại học Fulbright Việt Nam cho rằng: Hiện An Giang đã và đang khai thác các tiềm năng, các ngành, lĩnh vực quan trọng mà tỉnh có, nhưng tốc độ phát triển kinh tế của tỉnh lại không được duy trì, thậm chí đang suy giảm. Kinh nghiệm trên thế giới  và ở Việt Nam cho thấy, nếu chỉ bám chặt vào một mô hình thức tăng trưởng không đổi thì trước sau sẽ đạt đến trạng thái bảo hòa vì không có thêm động lực tăng trưởng mới hay do thiếu sự dịch chuyển sang cấu trúc hay phương thức phát triển mới.

“Trong bối cảnh kinh tế hiện nay, để thực sự khởi sắc về phát triển kinh tế, hướng đến đột phá để phát triển nhanh và bền vững, đòi hỏi An Giang cần thay đổi mô hình tăng trưởng, định vị năng lực cạnh tranh của tỉnh, từ đó đưa ra các đề xuất thay đổi có tính đột phá chiến lược. Qua đó, giúp An Giang xác định đúng các nguyên nhân, hạn chế dẫn đến sự tăng trưởng chậm lại của kinh tế An Giang trong giai đoạn vừa qua; giúp An Giang nhận diện các cơ hội, các động lực trong phát triển kinh tế của tỉnh và kết quả này là nền tảng cho việc đề xuất các mục tiêu, định hướng chiến lược phát triển kinh tế An Giang trong giai đoạn tiếp theo”, Tiến sĩ Vũ Thành Tự Anh nhấn mạnh.

Tại hội thảo, nhiều chuyên gia khẳng định: Nút thắt nổi bật cản trở sự phát triển kinh tế của An Giang là cơ sở hạ tầng  về gần như tất cả mọi phương diện, bao gồm số lượng, chất lượng và tính đồng bộ. Vì vậy, để thúc đẩy kinh tế phát triển, dài hạn An Giang cần vận động xây dựng hệ thống kết cấu hạ tầng thông suốt, đồng bộ, chất lượng, kết nối với thành phố Hồ Chí Minh và Cần Thơ là ưu tiên chiến lược hàng đầu.

Để tái cơ cấu kinh tế tỉnh An Giang tạo đột phá hướng đến phát triển bền vững trong 10 năm tới, Tiến sĩ Vũ Thành Tự Anh cho rằng: Tỉnh An Giang cần tập trung chuyển đổi mô hình phát triển, khôi phục tốc độ tăng thu nhập của người dân, kiến tạo môi trường cho doanh nghiệp phát triển và mục tiêu phát triển của An Giang phải thể hiện được kỳ vọng phát triển của người dân, mong muốn của doanh nghiệp, quyết tâm của chính quyền và khát vọng của lãnh đạo./.

Thanh Sang