Phê bình và tự phê bình theo lời Bác Hồ dạy

Cập nhật : 20/12/2016 | 09:13
Phóng lớn Trở về mặc định Thu nhỏ    
(Cổng TTÐT An Giang) - Đến dự và nói chuyện với Hội nghị nghiên cứu Lịch sử Đảng của Ban tuyên giáo Trung ương Đảng vào ngày 28/11/1959, Chủ tịch Hồ Chí Minh cho rằng: “Đảng ta có một vũ khí sắc bén để làm cho đảng viên tiến bộ, làm cho Đảng ngày càng mạnh là tự phê bình và phê bình…”(1)

 Điều này đã khẳng định tự phê bình và phê bình là một nguyên tắc cơ bản vô cùng quan trọng trong công tác xây dựng Đảng. Không ít người e ngại, khi thực hiện tự phê bình và phê bình sẽ làm mất uy tín cán bộ đảng viên, vì tự cho rằng đã là đảng viên, là người đại biểu ưu tú của giai cấp công nhân thì không thể có khuyết điểm, nhưng con người chớ phải đâu là thánh thần cho nên đã có tham gia hoạt động cách mạng, cho dù tài giỏi đến đâu cũng sẽ có mặt hạn chế, trong hội nghị trên Bác cũng đã khẳng định: “Có hoạt động thì khó tránh khỏi khuyết điểm. Nhưng khi có khuyết điểm thì phải thật thà tự phê bình, hoan nghênh người khác phê bình mình và kiên quyết sửa chữa”(2). 


Ngay cả với Bác, trong bài Tự Phê Bình viết ngày 28/1/1946, Bác cũng đã nêu gương tự phê bình, nhận lấy  những thiếu sót của Chính Phủ là khuyết điểm của mình “Nhưng không, tôi phải nói thật,  những sự thành công là nhờ đồng bào cố gắng. Những khuyết điểm kể trên là lỗi tại tôi” (3).  


Điều này nhắc nhở chúng ta, trong cuộc đời hoạt động của mình ta đã học và làm theo gương của Bác Hồ chưa? Trong thực tế hiện nay, có bao nhiêu vụ việc sai sót bị ta đẩy trách nhiệm sang người khác, còn bao thành tích thì… đều của mình. 

Đến với Trường Trung cấp chính trị quân đội, Bác cũng đã phân tích mục đích ý nghĩa của việc thực hiện nguyên tắc này: “Tự phê bình phải thật thà. Tự phê bình cũng ví như người ốm yếu nói rõ chứng bệnh của mình với thầy thuốc. Nếu giấu bệnh thì thầy thuốc không biết bệnh mà cho thuốc. Cho nên có gì phải nói cho hết, giấu giếm là khuyết điểm”(4). 


Bởi lẽ, cũng không ít cơ sở Đảng khi thực hiện việc tự phê bình và phê bình một cách hình thức qua loa. Người tự phê không thật thà thành khẩn tự nêu lên khuyết điểm của mình. Người phê bình cũng cả nể, không nghiêm khắc phê bình mà còn phớt lờ những khuyết điểm của đồng chí mình chỉ vì ngại mếch lòng; thậm chí có sự đồng thuận ngấm ngầm phải “phớt lờ” người ta, để người ta nhẹ tay khi xét tới mình. 


Và, nhất là với các đồng chí có cương vị lãnh đạo, trong bài Tự phê bình và phê bình viết dưới bút danh CB, Bác Hồ nhắc nhở: “Toàn thể đảng viên- trước hết là cán bộ phụ trách- phải làm gương mẫu tự phê bình và phê bình”(5). 


Và rõ ràng, bất cứ ở đơn vị nào mà người thủ trưởng gương mẫu thực hiện tự phê bình và phê bình thì cán bộ đảng viên nơi đó sẽ được khích lệ, sẽ tránh được tình trạng cả nể hay bao che cho nhau. Mọi người sẵn sàng cởi mở thực hiện tự phê bình và phê bình một cách chân thành, để cùng giúp nhau sửa chữa khuyết điểm và cùng tiến bộ. Thủ trưởng có khuyết điểm, không tự phê bình mình thì cũng sẽ không dám phê bình cấp dưới. Cũng trong bài viết này, một lần nữa Bác Hồ nhắc nhở: “Cho nên đảng viên và cán bộ cần phải nâng cao giác ngộ tư tưởng ngăn ngừa tự đại, tự cao, mạnh dạn công khai tự phê bình, vui vẻ tiếp thu lời phê bình của người khác(6).


 Và, vì chủ nghĩa cá nhân, muốn che giấu khuyết điểm của mình, không ít người cho rằng thực hiện tự phê bình và phê bình sẽ sinh ra tình trạng chia rẻ, nội bộ mất đoàn kết. Thực tế, nhiều cơ sở Đảng vì nể nang, bao che khuyết điểm cho nhau, tưởng rằng như vậy là đoàn kết, nhưng đoàn kết kiểu đó, thủ tiêu đấu tranh  đã đưa đến những tác hại nghiêm trọng, khuyết điểm nhỏ đúng ra được đóng góp sửa chữa sẽ hết thì lại phát triển thành  bệnh nặng hơn, nhiều cán bộ đảng viên đã bị khai trừ, lãnh án tù và cơ sở Đảng bị kỷ luật cũng vì vậy. 


Khi nói chuyện với cán bộ đảng viên và thanh niên lao động Hải Phòng,  Bác khẳng định: “Muốn  đoàn kết chặt chẽ là phải thật thà tự phê bình, thành khẩn phê bình đồng chí và những người xung quanh, phê bình, tự phê bình để cùng nhau tiến bộ, để đi đến càng đoàn kết. Đoàn kết, phê bình, tự phê bình thật thà để đi đến đoàn kết hơn nữa(7). Thực hiện tự phê bình và phê bình một cách nghiêm túc, đúng tinh thần Bác dạy sẽ giúp cho từng đảng viên ngày càng tiến bộ; cơ sở Đảng ngày càng trong sạch vững mạnh, tạo được sự đoàn kết thống nhất trong tổ chức, phát huy sức mạnh tổng hợp để thực hiện thắng lợi mọi nhiệm vụ được giao. Có lẽ kết luận trên của Bác cũng đủ cho chúng ta thấy tầm tư tưởng vĩ đại của vị lãnh tụ thiên tài xoay quanh vấn đề tự phê bình và phê bình và nguyên tắc quan trọng này mãi mãi là bài học để lớp lớp cán bộ đảng viên chúng ta làm theo… ./.


                                                                                    Mai Bửu Minh.
( Ghi chú trích dẫn  ) 

(1)(2)Bài nói tại Hội nghị Nghiên cứu lịch sử Đảng của Ban tuyên giáo trung ương (28/11/ 1959-) Hồ Chí Minh .

Toàn tập, t 9, tr 552-557 )

(3)Tự phê bình- (28/1/ 1946)-Hồ Chí Minh .Toàn tập, t 4, tr 165-166.
(4) (Bài nói chuyện tại Trường chính trị trung cấp quân đội ( 25/ 10/ 1951)    Hồ Chí Minh .Toàn tập, t6, tr316-322 .
(5)+(6).(Tự phê bình và phê bình-Bút danh CB. (14/ 6/ 1955) . Hồ Chí Minh .  Toàn tập. T7, tr 575-576. )

(7) Nói chuyện với cán bộ đảng viên và thanh niên lao động Hải Phòng ( 30/ 5/ 1957 ).Hồ Chí Minh .

Toàn tập, t 8, tr 380-389.